“SÁT THỦ” BỤI MỊN

Bạn đang nghe chuyên mục: “Nghìn lẻ một điều xanh” của Phúc Khang. Kỳ này, [Mộng Tường] kính mời quý vị và các bạn lắng nghe câu chuyện: “SÁT THỦ” BỤI MỊN.

An tỉnh dậy giữa một công trường rộng lớn với những khối bê tông dày đặc, bụi mù, cát đá bay tứ tung và không một cây xanh. An không biết mình ở đâu, tất cả mọi người đều mải mê trong công việc, không ai quan tâm đến chàng sinh viên với chiếc áo sơ mi trắng và balo mộc mạc đang đứng nhìn dáo dác xung quanh. Bỗng điện thoại rung lên. Một giọng nói trầm ồn từ đầu dây bên kia: “Chào mừng ngươi đến với thế giới của ta. Ta là tất cả những gì xung quanh người, đây là nơi ta tồn tại nhiều nhất”.

An chưa kịp định hình gì, bỗng một làn gió lớn thổi bụi bay mịt mù, cậu đưa tay che mặt, cố tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng dường như không ai thấy An và An cũng không nhìn thấy gì ngoài lớp bụi dày đặc. An cố nín thở nhưng không được bao lâu. Và sau đó, An bị ngất đi.

Lần này, An tỉnh dậy giữa một đoạn đường cao tốc chật kín xe qua lại, nào là ô tô, xe tải, xe bus… Cũng như ở công trường trước đó, mọi người đều bận bịu với mục tiêu của mình, tiếng còi, tiếng động cơ xe tạo thành một bầu trời âm thanh hòa trộn không theo một giai điệu nào. Cái nắng nóng giữa đường phố đông đúc, mùi dầu, mùi xăng, mùi khói từ các bô xe bay vút lên, tạo thành những làn bụi đen xì và dày đặc từ từ tiến đến gần An. Cậu hoảng hốt chưa biết làm gì thì điện thoại lại reo lên, vẫn giọng nói cũ: “Chào mừng ngươi đến với thế giới của ta. Ngươi không thể trốn thoát được đâu. Ta là tất cả những gì xung quanh, ta len lỏi trong chính hơi thở và nhịp tim của ngươi”.

Cũng như lần trước, An chưa kịp phản ứng, cậu đã bị làn bụi đen và mịt mù bao quanh không thở được. Lần này, An tỉnh dậy trên một chuyến xe khách. Cậu giật mình, nhìn xung quanh, định hỏi thăm ai đó nhưng chị gái ngồi cạnh cậu có vẻ đang ngủ rất ngon. Phía trước có người đeo tai nghe, phía sau có người lướt điện thoại, người lại chơi game, người đứng chờ sẵn ở cửa chờ xuống xe. An nhớ ra rồi. Cậu đang trên đường từ vùng quê lên một thành phố lớn tham gia khoá thực tập về các vấn nạn môi trường. Vừa rồi chỉ là một giấc mơ ngắn trên xe. Bác tài xế đang bật phát thanh với nội dung cảnh báo về mật độ “bụi mịn” đang trở nên dày đặc và có thể gây nguy hiểm đến sức khỏe con người.

Bỗng một giọng nói quen thuộc nhưng lần này có vẻ đắc ý hơn phát ra từ loa xe bus: “Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta à. Không đâu! Ta có thể hàng ngày, hằng giờ len lỏi vào từng tế bào của các ngươi, vui chơi và trú ngụ trong đó. Phổi, tim, gan, thậm chí là máu của các ngươi cũng mặc sức ta tung hoành. Đừng phẫn nộ, đừng khó chịu khi bị ta chi phối, hành hạ và kiểm soát. Các ngươi đốt chất thải sinh ra ta, các ngươi sử dụng phương tiện giao thông, cơ giới làm tăng thêm sức mạnh cho ta, các người sản xuất công nghiệp tạo ra chất thải, khói và cả ta. Các ngươi sinh ta ra, nuôi dưỡng ta. Trong khi các ngươi đang bận bịu với những mối quan tâm khác thì ta đã lớn mạnh và đủ sức thống trị lại sức khỏe và cuộc sống của các ngươi. Con người thật đáng thương, nhìn bầu trời nhiều mây thì tưởng là mây mù, nhìn bầu trời đầy sương lại tưởng là sương mù, nhưng nào biết đó đâu phải chỉ là mây là sương mù. Đó là ta – Bụi mịn. Các ngươi nghĩ những chiếc khẩu trang nhỏ bé có thể ngăn cản được ta sao? Sai lầm. Bởi vì ta siêu nhỏ nên chúng không thể cản bước ta dễ dàng tiến sâu vào cơ thể các ngươi”.

An đang hoang mang thì tin tin: “Xe sắp đến trạm…”. An giật mình, chạy vội ra cửa. An bước xuống xe, cảm nhận đôi chân đang đứng trên mặt đất, nhìn những đứa trẻ đang vui đùa vô tư, nhìn các cô chú đang chuyện trò rôm rả ở quán cafe ven đường, nhìn một vài cụ lớn tuổi điềm tĩnh chơi cờ dưới bóng cây… Mọi việc đều bình thường, chỉ riêng cậu sinh viên ngành môi trường đang đứng băn khoăn về những cảnh báo “bụi mịn”.

An quyết định sẽ làm gì đó để góp phần nhỏ vào việc khai trừ tên “sát thủ” bụi mịn nguy hiểm ra khỏi cuộc sống tươi đẹp của mọi người. Đó có thể là những mẩu chuyện về cuộc sống xanh và tư duy phát triển bền vững, đó có thể là những video cảnh báo mọi người về những nguy cơ và tác hại của thói quen không tốt sinh ra bụi mịn và ảnh hưởng đến trái đất và cuộc sống chung… An sẽ tiếp tục suy nghĩ và chắc chắn sẽ làm gì đó. Nhưng giờ An phải chạy đến chỗ thực tập để điểm danh ngay.

Kính thưa quý thính giả, vừa rồi là câu chuyện “SÁT THỦ” BỤI MỊN. Nhân ngày môi trường thế giới (⅚), Phúc Khang mong muốn thông qua mẩu chuyện ngắn vừa rồi có thể góp thêm một lời cảnh báo về những tác động của con người đến môi trường sống. Bụi mịn do con người tạo ra là một trong những mối nguy hiểm tiềm ẩn, đe dọa đến sức khỏe và chất lượng cuộc sống của mỗi chúng ta. Để hạn chế bụi mịn trong không khí và giảm thiểu các tác động tiêu cực của “bụi mịn” đến sức khỏe con người, quý vị và các bạn lưu ý:Khi đi ra bên ngoài, quý vị và các bạn nhớ đeo khẩu trang đúng tiêu chuẩn để bảo vệ bản thân khỏi bụi mịn trong không khí.Không tập thể dục hay làm việc ở nơi bị ô nhiễm không khí, tránh các hoạt động mạnh khiến phải hít thở nhanh hoặc sâu hơn như đạp xe, chạy bộ…Khuyến khích sử dụng các kênh hướng dẫn giao thông như VOV, VOH để cập nhật tin tức, hạn chế di chuyển trên những đoạn đường đông đúc hay đang vướng tình trạng kẹt xe, bởi vì những nơi này có chất lượng không khí thường xấu hơn vì khí thải từ các phương tiện giao thông khá cao, sinh ra bụi mịn rất nhiều.Nói không với việc đốt vỏ xe, rác thải bừa bãi, không theo quy hoạch vì nó sẽ sản sinh ra các chất thải gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống.Đồng thời, quý vị và các bạn nên chọn những không gian sống xanh, hoặc trồng nhiều cây xanh xung quanh nhà, trên đường đi để giúp làm sạch không khí, hạn chế bụi mịn và giảm nguy cơ gây ô nhiễm.

Kỳ tiếp theo, sẽ là một mẩu chuyện thú vị về cuộc “so kèo” giữa bóng đèn với mặt trời. Bạn thích ánh sáng của mặt trời hay ánh sáng của bóng đèn? Kỳ tiếp theo, chúng ta sẽ cùng đón nghe những lí lẽ của bóng đèn về vai trò chiếu sáng của mặt trời bạn nhé!